Một trang web mới sử dụng WordPress

Chưa được phân loại

RONALDO VÀ AC MILAN: CHO LẦN CUỐI CỦA MỘT HUYỀN THOẠI 2006/07 chưa bao …

RONALDO VÀ AC MILAN: CHO LẦN CUỐI CỦA MỘT HUYỀN THOẠI

2006/07 chưa bao giờ là mùa giải dễ dàng với Milan. Bị trừ 8 tám do dính líu đến bê bối Calciopoli, Rossoneri mòn mỏi ở các vị trí giữa và nửa sau bảng xếp hạng trong phần lớn mùa giải. Dẫu có chuỗi trận ấn tượng sau 3 thất bại liên tiếp trước Inter, Atalanta và Roma, cho đến tháng Giêng, mục tiêu tốp 4 của nửa đỏ Milan vẫn bị đe dọa nghiêm trọng.

Andriy Shevchenko đến Chelsea để lại khoảng trống khó lấp đầy trên hàng công. Pippo Inzaghi dường như chỉ mắn bàn tại Champions League, trong khi Alberto Gilardino và Ricardo Oliveira chễm chệ đứng thứ hai và thứ ba giải thưởng “Thùng rác vàng”. Lựa chọn số 4 cho vị trí tiền đạo, Marco Borriello bị cấm thi đấu cho đến tháng 3, sau khi không vượt qua cuộc kiểm tra doping định kì hồi tháng 11. Những ngày cuối năm 2006, Ancelotti lùng sục khắp châu Âu để tìm kiếm một trung phong chất lượng.

Ronaldo tên tuổi lẫy lừng là thế, nhưng anh chẳng hề lọt vào tầm ngắm của Carlo Ancelotti trong những ngày đầu công cuộc tìm kiếm. Tại Real Madrid, anh sa sút thấy rõ. Vòng eo quá khổ của anh khiến Fabio Capello bực tức, ông than phiền rằng ông không thấy được sự cầu tiến và ý chí thay đổi của cậu học trò. Thế nên, không bất ngờ khi Ronaldo bị Capello điền tên vào danh sách thanh lý ở phiên chợ mùa đông. Bấy giờ, thành phố Milan hiển nhiên là nơi Ronaldo mong muốn quay về, không phải màu đỏ Rossoneri, mà là màu xanh đen của câu lạc bộ anh từng gắn bó, Inter Milan. Trong một cuộc phỏng vấn, “Người ngoài hành tinh” cũng từng chia sẻ: “Tôi làm tất cả mọi thứ để trở lại Inter. Tôi đã hy vọng và chờ đợi, nhưng Inter không còn cần tôi.”

Đội bóng của Roberto Mancini tỏ ra vượt trội với phần còn lại của giải đấu. Án phạt của Juventus và Milan là cơ hội để họ bứt lên mạnh mẽ, con đường giành Scudetto đầu tiên kể từ 1989 rộng mở hơn bao giờ hết. Mọi thứ đang rất thuận lợi, không có lí do gì để họ bổ sung thêm ngòi nổ, nhất là khi họ đang sở hữu kho vũ khí trong mơ vào thời điểm đó với Zlatan Ibrahimovic, Hernan Crespo, Adriano, Julio Cruz và Alvaro Recoba.

Đối mặt với viễn cảnh đối thủ cùng thành phố chấm dứt cơn khát danh hiệu, việc Silvio Berlusconi, chủ tịch Milan bấy giờ sẵn sàng chi 6,75 triệu Bảng cho một cầu thủ 30 tuổi như Ronaldo bắt nguồn từ nỗi tức giận và ý đồ gây bất ổn cho Inter, hơn là nỗ lực củng cố hàng công của câu lạc bộ. Về phần mình, Ronaldo không ngại đối đầu với đội bóng cũ. Thay vì đóng vai một kẻ phản bội, anh cảm thấy ngược lại. Nerazzuri đã phản bộ anh, họ thẳng thừng từ chối cho anh một nơi nương tựa sau cơn ác mộng khủng khiếp tại Madrid mang tên Capello.

Ronaldo chọn số áo 99 tại Milan do chiếc áo số 9 của Inzaghi là bất khả xâm phạm. Điều này khác với nhiều lời giải thích liên quan đến món kem, món ăn yêu thích của Ronaldo mà nhiều người vẫn hay đồn đại. Sau những lời lẽ đanh thép chỉ trích người thầy cũ Capello, Rô Béo không mất nhiều thời gian để nhắc nhở Serie A về sự đáng sợ của mình.

Hai bàn thắng đầu tiên của anh đều được thực hiện vô cùng dứt khoát và kết thúc với nụ cười ranh mãnh đặc trưng. Bàn thắng đầu tiên là một pha đánh đầu chính xác vào góc xa, xuất phát từ đường chuyền như đặt của Andrea Pirlo. Cả hai đã từng có thời gian ngắn kề vai sát cánh ở Inter và họ đang tận hưởng từng phút trong lần hội ngộ này.

Bàn thứ hai là pha dứt điểm dễ dàng bắt nguồn từ đường kiến tạo của Kaka, một cầu thủ khác đang ở đỉnh cao của bóng đá thế giới (và đang trên đường giành Quả bóng vàng 2007), người rõ ràng hạnh phúc hơn ai hết khi lại được chơi cùng Ronaldo sau chiến tích ở đội tuyển quốc gia. Quan trọng hơn hết, Ronaldo lập công giúp AC Milan giành chiến thắng 4-3 trước Siena ở thời điểm đội bóng đang đấu tranh cho từng điểm số một.

Ba trận tiếp theo, Rossoneri bất bại. Ronaldo đá chính hai trận và vào sân từ băng ghế dự bị ở trận còn lại – trận hòa quý giá 0-0 trên sân khách trước Palermo. Trước mắt là trận Derby mà những người Milan chờ đợi ngay từ khi hợp đồng của Ronaldo còn chưa ráo mực.

Không mấy ai ngạc nhiên trước màn tiếp đón “nồng hậu” mà Ronaldo phải nhận từ Curva Nord trong trận Derby Milan đầu mùa xuân năm đó. Bất chấp lời thỉnh cầu trước thềm trận đấu, hễ Ronaldo chạm bóng là đám đông Interista lại huýt sáo phản ứng không ngớt. Nhưng điều đó không ngăn được màn trình diễn chói sáng của anh chàng. Người ghi bàn thắng mở tỉ số, không ai khác, chính là Ronaldo. Đón đường bóng từ Rino Gattuso, “the traditore” (kẻ phản bội) vượt qua Dejan Stankovic và tung ra cú sút chìm hiểm hóc bằng chân trái từ cự ly hơn 20m.

Julio Cesar phản ứng chậm trong tình huống này, thủ thành của Inter bị bất ngờ trước quyết định của người đồng hương. Cứ thế, bóng lướt qua tay Julio, đi thẳng vào góc xa đưa Rossoneri vượt lên dẫn trước. Ronaldo ngạo nghễ đưa hai tay lên tai ăn mừng trước sự im lặng của các cổ động viên Inter. Tình cảm từ các khán đài đã không còn như xưa, Ronaldo cũng chẳng việc gì phải tha thiết.

Bàn thắng vào lưới Inter Milan giúp Il Fenomeno lập ̣thành tích vô tiền khoáng hậu. Anh là cầu thủ duy nhất ghi bàn cho cả Milan và Inter trong trận Derby della Madonnina, cả Barcelona và Real Madrid trong trận El Classico. Thành tích huyền thoại của một cầu thủ huyền thoại.

Đó là khoảnh khắc quan trọng với riêng Ronaldo và với cả Milan – minh chứng rằng tiền đạo người Brazil vẫn biết cách để ghi dấu ấn trong những trận cầu lớn, và là một lời “dằn mặt” gửi đến Inter, họ có thể là vua của giải đấu, nhưng đánh bại Milan không hề dễ dàng.

Hiệp hai là một câu chuyện khác, Ibrahimovic tỏa sáng và khẳng định vị trí của mình trong danh sách những tiền đạo xuất sắc nhất Serie A. Đầu tiên là pha kiến tạo giúp Julio Cruz gỡ hòa, trước khi ghi bàn ấn định chiến thắng cho đội nhà khi trận đấu chỉ còn 15 phút. Milan trắng tay rời San Siro cùng những nghi ngờ cho chặng đường phía trước.

Không nản lòng, Milan giành chiến thắng trong sáu trên tổng số bảy trận tiếp theo để rồi kết thúc thần kì trong top 4. Ronaldo bắt đầu tất cả, hàng công Milan là sự kết hợp của anh với Oliveira hoặc Gilardino, với Kaka hỗ trợ phía dưới.

Ronaldo đang tận hưởng những ngày vui, anh được tiếp thêm sức mạnh bởi sự động viên và tin tưởng từ Berlusconi, Ancelotti và các đồng đội mới. Bốn bàn trong bảy trận là những pha lập công tuyệt vời, bao gồm cú dứt điểm chân trái hiểm hóc trước Empoli, cú đúp và lưới Cagliari, và tuyệt vời nhất là cú golazzo sấm sét kết liễu Messina.

Những bàn thắng ấy, sự thăng hoa từ kết quả thi đấu cùng cảm hứng Ronaldo thổi vào đội hình rệu rã trước đây, khiến anh trở thành giải pháp không ngờ cho sự thiếu hụt ngôi sao chất lượng mà Ancelotti từng tuyệt vọng tìm kiếm. Người Milan yêu mến và ủng hộ anh. Nhiều người còn nói đùa, Milanista ăn mừng cuồng nhiệt gấp đôi với mỗi bàn thắng mà số 99 của họ ghi được.

Mặc dù không thắng bất kì trận đấu nào trong bốn trận cuối cùng (Ronaldo vắng mặt trong ba trận), Ancelotti vẫn giữ đúng lời hứa đảm bảo suất tham dự Champions League mùa giải sau. Milan kết thúc ở vị trí thứ tư chung cuộc, hơn Fiorentina và Palermo 3 điểm. Dù nhìn nhận theo cách nào đi chăng nữa, Ronaldo chắc chắn là chất xúc tác thiết yếu với Milan nửa sau mùa giải năm đó. Nửa đỏ thành Milan đứng thứ bảy khi anh gia nhập vào tháng Giêng, và trong 17 trận đấu là cầu thủ Milan, anh ghi cả thảy bảy bàn, nhiều nhất trong đội. Trong 12 trận đấu anh ra sân từ đầu, Milan thắng đến 10.

Điều đáng tiếc duy nhất là anh không thể góp mặt trong trận chung kết Champions League ở Athens, nơi Milan đã vượt qua bóng ma Istanbul để đánh bại Liverpool và giành danh hiệu thứ 7. Đó hẳn là điều lạ kì trong suốt sự nghiệp của Ronaldo, anh chưa bao giờ vô địch Champions League, mặc cho các câu lạc bộ của anh giành được tổng cộng 10 chiếc cúp trong thời gian anh còn thi đấu.

Sau trận đấu, Ronaldo chia vui cùng các đồng đội, đặc biệt là những người Brazil trong đội hình Milan bấy giờ. Có một tấm ảnh lưu lại giây phút ấy, Kaka và Cafu cầm chiếc cúp, Ricardo Oliveira rạng rỡ phía sau và Serginho thì đang say sưa nhìn ngắm thành quả. Ronaldo đứng ngoài cùng bên trái, cạnh thủ môn Dida. Cánh tay anh vươn qua vai Dida, nhưng thay vì chạm vào chiếc cúp, anh rụt rè đặt tay lên cánh tay Kaka. Rất gần mà lại rất xa. Lần cuối cùng “Người ngoài hành tinh” hiện diện trên thảm cỏ Champions League đã diễn ra như vậy.

Mùa giải 2007/08 đến và mang theo nhiều nỗi lo. Chấn thương dai dẳng suốt mùa hè khiến Ronaldo bỏ lỡ toàn bộ giai đoạn tiền mùa giải và chỉ có thể trở lại trong trận thắng Cagliari vào cuối tháng 11. Anh bỏ lỡ thêm một danh hiệu khác, khi Rossoneri đánh bại Sevilla để giành Siêu cúp châu Âu.

Ronaldo phải chờ đến sau kì nghỉ đông vào giữa tháng 1 để có trận đấu tiếp theo, nơi anh đá chính lần đầu tiên cùng cậu em 18 tuổi, “Ronaldo đệ nhị”, Alexandre Pato. Người Milan, không gì khác, bắt đầu chờ đợi điều đặc biệt khi cặp đôi này ghi đến ba bàn trong chiến thắng 5-2 trước Napoli – Ronaldo lập cú đúp còn Pato ghi một bàn. Nụ cười quen thuộc của anh cũng trở lại sau bàn thắng thứ hai, một cú đánh đầu đưa đội nhà vượt lên dẫn trước 3-2 ngay sau hiệu 1. Đó là bàn thắng thứ 9 và tiếc thay, cũng là bàn cuối cùng của anh trong màu áo Milan.

Vài lần xuất hiện lẻ tẻ sau đó và Milan đang bị Livorno dẫn trước 1-0 ngay tại San Siro. Sự trở lại với phong độ phập phù đầu mùa giải trước khiến Milan trượt xuống vị trí thứ 8 tại Serie A, kém đội đầu bảng Inter tới 18 điểm. Trong tình thế đó, Ancelotti quay sang Ronaldo và đưa anh vào sân, với hy vọng giúp Milan thay đổi thế trận.

Chỉ trong vòng một phút, anh đã có cơ hội đánh đầu trong vòng cấm. Không may, ngay sau nỗ lực đó, anh nằm sân đau đớn vì gặp chấn thương đầu gối. Trọng tài thổi một quả phạt đền, nhưng những người yêu Milan chẳng còn bận tâm vì điều đó. Người đàn ông từng hai lần được vinh danh là cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh rời sân bằng cáng, tay che mặt. Lúc đó, người ta hiểu rằng, đó là lời tạm biệt. Lời tạm biệt một trong những tiền đạo hoàn hảo nhất mà bóng đá từng sản sinh, lời tạm biệt một sự nghiệp quần đùi áo số đầy nốt thăng và cũng không thiếu những khoảnh khắc day dứt. Tạm biệt, Il Fenomeno.

Đời cầu thủ của Ronaldo mất mát quá nhiều bởi những chấn thương quái ác. Đây là lần thứ ba Ronaldo bị chấn thương hành hạ, hai lần với đầu gối bên phải, lần còn lại, ở Milan là đầu gối trái. Không ngạc nhiên khi những chẩn đoán về tình trạng chấn thương không khả quan. Ở tuổi 31 và phải đối mặt với vấn đề về thể lực, anh sẽ không trở lại đội tuyển và sẽ rời Milan khi hợp đồng kết thúc. Chắc chắn là như thế. Đội bóng kết thúc ở vị trí thứ năm đáng thất vọng tại Serie A và bị loại khỏi Champions League trước Arsenal ở vòng 16 đội, chỉ vài tuần sau chấn thương của Ronaldo.

20 trận đấu, 9 bàn thắng và 3 danh hiệu bỏ lỡ (Milan vô địch Club World Cup vào mùa đông mà không có Ronaldo trong đội hình). Câu chuyện về Ronaldo trong màu áo đỏ đen là câu chuyện về niềm vui ngắn ngủi, sự tiếc nuối và nỗi khắc khoải khôn nguôi, cho lần cuối của anh, của bóng đá châu Âu và của tất cả.


Từ bài viết “Ronaldo at Milan – The last stand of a legend” của Gazzetta trên The Gentleman Ultra.




Source